![]() |
| Cánh đồng lúa nhà mình |
Rồi chuyện gì đến cũng đã đến ! Chị còn nhớ rất rõ cái ngày mẹ mất là vào 28 tết, trong khi nhà nhà, người người vui vẻ chuẩn bị đón năm mới thì nhà mình bao trùm chỉ có 1 màu trắng tang tóc. Trong khi ai cũng treo câu đối đỏ, bàn thờ chuẩn bị mâm ngũ quả thì nhà mình thêm 1 ảnh thờ của mẹ . Chị nhớ lắm chứ, bố cứ nhìn thấy ảnh mẹ là bố lại khóc. Chị lúc ý còn không biết gì, chỉ biết thấy bố khóc thì cũng khóc theo. Rồi vào ngày mùng 1 tết, người người chúc nhau năm mới may mắn thì nhà mình chỉ có mấy bố con trong nhà ngồi nhìn nhau, không dám đi thăm họ hàng, làng xóm vì sợ mang điều rủi đến cho nhà người ta....Nhìn cảnh tết trong nhà...không bánh, không hoa, không bánh kẹo, hoa quả, không họ hàng, bạn bè tới thăm ... Cái cảnh đó thật sự là cho đến khi lớn lên chị cũng không bao giờ quên được.
May mắn thay, tết chỉ có 3 ngày, tết mà 1 tháng chắc chị cũng bị tự kỷ đến ốm. Những ngày sau đó, nói thật chị cảm tưởng như mới ngày hôm qua. Nó còn in hẳn trong trí nhớ.
Những con nợ của bố đến đòi nợ vì trước vay tiền chữa bệnh cho mẹ, cứ sáng sớm là các con nợ lại đến canh ở cổng để hỏi bố tiền. Một vài ngày họ gặp bố, bố không trả rồi họ đi về, những ngày sau thì họ không còn gặp bố nữa vì bố sợ nên toàn dậy thật sớm để đi đâu đó tránh ánh mắt của họ. Thương bố lắm em biết không ? Năm thứ nhất là như vậy đó, cũng dần trôi qua với những ngày đòi nợ ... 1 năm dài.
Tết năm thứ 2 sau khi mẹ mất, chị nhớ, hôm đó được thím mua cho mỗi chị em 1 cái áo mới, vì cả năm không mua được bộ quần áo nào. Nhìn thấy quần áo mới, cả mấy chị em đều rất vui vẻ. Rồi đến đêm 30 tết bố cũng mua được 1 cây giò, mấy cân thịt, 1 dây bát. Lúc bố với chị đi mua về là đúng lúc 12 giờ đêm. Vội vàng nấu xôi, luộc thịt rồi cúng giao thừa. Năm thứ 2 trôi qua, tuy không nhiều tiền nhưng cũng thấy có chút vui vẻ.
Sau tết, cuộc sống gia đình lại trở lại bình thường. Ở nhà cấy lúa, nhà có 5 sào, mấy chị em đều đi cấy . Ai cũng khen bố khéo dạy con, dù nhỏ tuổi nhưng đứa nào cũng ngoan, bé tuổi nhưng đã biết đi cấy, biết bón đạm, làm cỏ, tung phân. Ngày đó, mình chị làm hết, vừa đi chăn bò, vừa làm cỏ lúa. Người ta đi qua cũng chỉ biết khen "Sao nó bé mà nó đảm" .
| Nhà mình |
Nhà mình năm đó đói, tiền đã khó, đàn gà của bố còn tự rưng lăn ra chết hàng loạt. Nhìn cả 1 đống gà, ngan, vịt lăn ra chết mà chị thấy đau lòng. Vừa tiếc của, vừa thương bố. Trời đúng là phụ lòng người. Cuộc sống vốn đã khó, nay còn đói kém. Cả 4 chị em đi học, gánh nặng trên vai bố như càng nặng thêm khi cả 1 đống tiền sách vở, tiền học phí của 4 đứa dồn vào . Chị nhớ mỗi lần cô giáo bảo về xin tiền đóng học phí, chị xin bố mỗi lần được vài chục k. Gom tầm 5-6 lần mới dám đóng. Có nhiều hôm, cô giáo đuổi về, chị ngồi ở gốc cây khóc. Khóc xong hết giờ lại vào lớp học . Nghĩ tới ngày đó mà chị không cầm được nước mắt ....
Gia đình là một thứ gì đó thật thân quen lắm , gắn bó lắm ! Bữa cơm gia đình chỉ vỏn vẹn có bát nước mắm, với mỡ . Nhiều hôm bố không về, 4 chị em cứ như thế ăn , có bữa hết mắm, trộn mỡ với muối trắng ăn vẫn thấy ngon. Cũng không hẳn là ngon, nhưng ăn nhiều thấy quen. Rổi đổi món, qua ăn cơm chan với nước xôi, nhiều hôm sang chảnh còn có muối lạc. Nhiều các cô, chú vào nhà chơi còn cho trứng, cho gạo. Thực sự lúc đó đói kém, phải đi đong gạo từng bữa một, được cô chú cho thấy vui mừng lắm ....
Cuộc sống nghèo khó, cứ dần trôi qua....
Bố làm đủ nghề, ra hà nội xe ôm, bơm xe, chiều về 2 bố con lại qua đâu đó cắt cỏ cho bò, có khi về đến nhà tối mịt . Có hôm trời tối quá, bố để quên cả em ở 1 khu nào đó , mãi sau mới nhớ ra. Đi xe ôm, bơm xe không có đông khách bố lại nghĩ ra đi vào các bãi rác mua lại sách cũ người ta vứt đi về bán. Ngồi nhặt từng quyển sách, chọn những quyển còn mới để mua lại, chị chọn cẩn thận từng quyển. Rất lâu mới được tầm vài chục quyển mang về, bố đèo chị ngồi phía sau là bì sách, đi trên đường người ta cứ nhìn chị . Còn chị thì thích thú vì ngồi trên cao được ngắm nhìn người đi đường y như ngồi trên xe bus bây giờ ý .
Ngày đó, chị còn thơ ngây lắm. Đi bán sách ở chợ mà người ta trả giá rẻ cũng bán. Không biết buôn bán, kinh doanh. Cuối cùng thì tiền bán hòa tiền gốc may mà không bị lỗ. Bán sách không thành, bố quay sang bán vải, bán thịt lợn ... Đủ thứ trên đời ... mà vẫn không có tiền .
Sang những năm sau, mấy chị em lớn hơn, biết làm nhiều việc hơn, 2 em học cấp 3, chị gái với chị chuẩn bị thi tốt nghiệp vào đại học . Lúc đó, thấy bố nghĩ nhiều, tóc bạc nhiều hơn . Biết nhà không có điều kiện nên học xong cấp 3 chị cũng nghỉ để đi làm công nhân. Dù là học sinh giỏi nhất khóa nhưng chị bỏ để đi làm kiếm tiền nuôi em ăn học .
Đến lượt chị vào đại học, nhà cũng đỡ khó khăn hơn, mỗi tháng bố cho 500k tiền ăn, tiền nhà ... chị bắt đầu đi làm thêm ..... Rồi đến 2 em cũng vào đại học, bố vay tiền ngân hàng . 2 đứa đi học nhưng vẫn đi về, có mỗi chị đi ở trọ vì trường quá xa nhà . Tích cóp mãi mới mua được 1 con Cup cho 2 đứa đi về . Nhiều hôm về nhà, bố không có nhà, trong nhà không có gì ăn, 2 đứa lại nhịn đói ... Chị biết chứ ! Nhớ lắm em ạ ...
Rồi cái ngày định mệnh ... ngày ... tháng 9 . Bố nhận được điện thoại từ đồn công an, bắt em vì tội cướp giật tài sản. Lúc đó chị đang đi làm, nghe mọi người ở nhà nói vậy, chị khóc òa lên như 1 đứa trẻ con. Khóc như chưa bao giờ được khóc, mọi người hỏi thì chị không nói được nên lời . Trách em sao không thương bố mà làm chuyện tày đình như vậy, thương em vì không biết những ngày tháng sau này cuộc sống của em sẽ ra sao ....
<Còn tiếp>

0 nhận xét :
Post a Comment